IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng keke
Bài gửingười gửithời gian
[�] đạo làm con t4ka Thu Jan 16, 2014 2:00 pm
[�] [TAB] Chuyến tàu hoàng hôn - harmonica [TL] Mon Sep 17, 2012 6:44 pm
[�] [Track] Em - t4ka ft PK76 n TL23 [TL] Sun Sep 16, 2012 8:15 pm
[�] Đất Sài Thành -tl23 [TL] Sat Sep 15, 2012 1:03 pm
[�] Giáng Sinh Yêu Thương - PK;TL23;MJ;T4ka PK_phuc76 Sat Dec 17, 2011 9:28 am
[�] Thiệp Noel Handmade ( Mọi người xem qua nhé hehe) t4ka Thu Dec 08, 2011 7:38 pm
[�] Forever - harmonica - TL23 haha [TL] Fri Nov 11, 2011 3:04 pm
[�] Hay hay :D [TL] Wed Sep 14, 2011 6:29 pm
[�] Phần mềm We aRe A2 v2.0 ivanpham Thu Sep 08, 2011 7:19 pm

Share | 
 

 Truyện cực ngắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
HuyenTrang



Tổng số bài gửi : 135
Join date : 19/03/2010
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Truyện cực ngắn   Wed Aug 25, 2010 11:17 pm

Chẳng biết nói sao khi đọc loạt truyện ngắn này, vì nó ngắn quá nên cảm
xúc đi quá nhanh, mà tôi thì không có cái tài tóm lấy nó, nhưng tôi biết
chắc chắn rằng nó làm tôi xúc động, hay ít ra là nó gợi lại được những
tình cảm trong lòng tôi.
Mỗi câu truyện là 1 tình huống đời thường trong cuộc sống mà khi b đọc lên và ngẫm lại, đó lại là những bài học quý giá - bài học từ những trải nghiệm trong cuộc sống mà khi giật mình nhận ra có khi đã trễ để mà bù đắp lại những khoảng lặng đã qua. Nhưng chưa hẳn là quá trễ để b cố gắng - dành trọn tình yêu thương tâm huyết cho người thân, cuộc đời của mình

Thầy và trò
Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng
hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi
giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi
mệt nhọc tan biến.
Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo ra không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo:
- Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học.
Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Ôi! Học trò của tôi…
Vô tâm
Ngày còn nhỏ, tôi thường được di – dượng kể về chuyện tình của họ.
Một tình yêu thật dẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ
Trịnh Cộng Sơn mà lúc ấy cả hai người đều thích…
Hôm vào nhà sách, thấy tuyển tập nhạc Trịnh Công Sơn, tôi mua ngay gởi
tặng dì – dượng. Người bạn gái đi cùng bỗng hỏi: “Ba mẹ anh thích gì?
Sao anh không mua tặng họ?”.
Tôi chợt giật mình. Tôi có vô tâm lắm không khi mà tôi cũng chẳng biết được ba mẹ tôi thích điều gì nhất!

Tuổi thơ
Thằng Nhân vừa về đến nhà, chưa kịp rửa mặt mũi tay chân liền sà vào lòng bà nội.
- Con đi thăm chị có vui không? Bà hỏi.
Thằng bé mặt buồn xo, phụng phịu:
- Chị Hiếu nói thương con, nhớ con. Vậy mà xin một cái áo mới để “tụ”
trường mặc đi học chỉ cũng hổng cho. Nhà chỉ ở treo áo nhiều ơi là
nhiều, đủ màu xanh đỏ tím vàng, đẹp ơi là đẹp…
Bà ái ngại nhìn cháu mà nước mắt ứa ra. Tội nghiệp con bé Hiếu của bà…
Mười mấy tuổi đầu đã phải đi làm thuê cho người ta, mấy tháng rồi không
dám về thăm nhà vì sợ hụt tiền đóng học phí cho em.
Trang viết & cuộc đời
Trong những tác phẩm của chị, gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật “người chồng” luôn… bị chết trước vợ.
Anh giận, cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: “Nếu trang viết là cuộc đời
thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại.”
Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình, anh mới thấm thía nỗi chống chếnh, quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.

Ước mơ
Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón…

Thư
Hồi mới cưới nhau, chị thường hay viết thư cho anh, tình cảm nồng
nàn, có cả những lá thư không gửi. Thư nào anh cũng đọc thuộc lòng. Hạnh
phúc ngập tràn.
Giờ đây, anh mải mê tối ngày với công việc, ít có thời gian tâm sực cùng
chị. Còn chị, vẫn giữ thói quen viết thư cho anh mỗi lần anh đi công
tác – những lá thư không gửi. Lần nào cũng vậy, thấy lá thư đặt trên bàn
làm việc anh lại cằn nhằn: “Em viết để làm gì, thời gian đâu mà đọc”.
Chị lặng lẽ thở dài và lần sau lại viết – những lá thư không gửi.
Phấn son
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh.”
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm
của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì
có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

Nghỉ lễ
Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…”

Ngày cưới của cha
Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 cây số đường quàn quả các thứ lo đám cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến tôi đám cưới ba lo lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo…
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba
đi thêm bước nữa, ngày cưới của ba, cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng
mặt…

Lòng tin
Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!…
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!…
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho
Lời hứa
Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng
xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt
thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu con ngoan, tết năm sau chú
sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ.
Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì
thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn
lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn
trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con ngoan…không hư
một lần nào…”
Lời cuối
Chuông điện thoại reo vang, giật mình, như cái máy, tay bật đèn đầu
giường, mắt nhìn đồng hồ: 12 giờ 20 đêm. Chờ đến tiếng thứ ba mới nhấc
điện thoại. Giọng thằng em từ quê nhà lạc lỏng, buông xuôi :
- Má xấu quá rồi, không còn biết gì nữa! Anh nói với Má vài tiếng đi!!
Tôi tuyệt vọng :
- Má đâu còn nghe được!?
Thằng em nài nỉ :
- Anh nói với Má vài tiếng đi, Má còn chờ anh đó!!
Tôi nghẹn ngào trong điện thoại như một lời tạ tội :
- Má ơi, con không về kịp, thôi Má hãy đi đi, đừng chờ con nữa.
Mười lăm phút sau, chuông điện thoại lại reo vang, giọng thằng em não ruột: “Má đã ra đi!”
Ba
Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng
com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghĩ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.

Câu hỏi
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang, không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi! Dạy hát cho tụi con đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi , cô dạy cho tụi trẻ bài Đi học về .
- Hát theo cô nè, “Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen…”
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ….!
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

Vị phở ngày xưa
Ngày bé, anh học trung cấp về nghĩ hè, đưa em lên thị trấn huyện
chơi. Anh mua một tô phở mậu dịch ba hào hai, em ăn sao mà ngon thế. Hỏi
anh sao không ăn. Anh bảo không đói, thật ra anh không còn tiền.
Anh không thi vào đại học mà học trung cấp để nhanh đi làm giúp em ăn học.
Sau đó em được đi du học. Em đã đi nhiều nơi, ăn nhiều món ăn đặc sản, nhưng không có món nào ngon bằng tô phở mậu dịch năm ấy.

_________________
^^!
HappyBirthDay [Trang Candy] ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
test2



Tổng số bài gửi : 28
Join date : 09/07/2010
Age : 24
Địa Chỉ : 958/13/12 LLQ F.8 Q.TB

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện cực ngắn   Thu Aug 26, 2010 9:02 am

mí cái này zống tóm tắt truện Smile
đọc cũng hay hay!! mà hơi hụt hẫng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[TL]
Admin


Tổng số bài gửi : 420
Join date : 14/03/2010
Địa Chỉ : Quận 8

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện cực ngắn   Thu Aug 26, 2010 9:51 am

Mí truyện này k xúc lắm Very Happy Nó gợi mình nhớ những cái nhỏ nhặt nhưng có khi ảnh hưỡng đến người xung quanh mà ta thường quên trong cuộc sống hằng ngày Smile Thanks cho bài viết

_________________
"Nếu bạn khó khăn mà người ta không yêu bạn thì cũng cảm ơn cái khó khăn ấy cho bạn một liều thuốc thử quý giá. Nếu bạn gặp khó khăn nhưng người ta vẫn đến và ở lại với bạn, càng cảm ơn cái khó khăn vì đó là cơ hội quý để hiểu nhau và yêu nhau nhiều hơn."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a2nk.hot4um.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện cực ngắn   Today at 1:24 am

Về Đầu Trang Go down
 
Truyện cực ngắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Cây khế - Truyện tranh
» Truyện Kiều - Nguyễn Du
» Tấm Cám - Truyện tranh
» Sự tích con muỗi - Truyện tranh

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
We aRe a2 - wE ArE 0nE [NK 2007-2010] :: -‘๑’-Góc Giải Trí-‘๑’- :: -‘๑’-Truyện ngắn-‘๑’- :: Tình yêu & Đời sống-
Chuyển đến